Thứ Tư, 24 tháng 12, 2008

Nhật ký

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay được về sớm, em vội vã chạy ra chợ mua thức ăn để kịp làm bữa tối. Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày em và anh ấy quen nhau. Anh ấy đã không đến. Anh ấy bảo công việc quá bận rộn vào những ngày cuối năm. Em cảm thấy hơi buồn, dù sao, em cũng thông càm cho anh ấy. Nhưng bữa tối của em cũng không uổng phí. Anh đã ăn mọi thứ em nấu một cách ngon lành.

Ngày... tháng... năm...

Em hỏi anh tại sao anh ấy không thích nắm tay em. Nhất là khi đi dạo ở chỗ đông người dù tụi em quen nhau đã lâu rồi. Em phải làm sao để anh ấy cảm thấy tự hào về em? Con trai sao lạ quá. Em kế cho anh nghe tay em luôn lạnh cóng vào mùa đông. Em cảm thấy tủi thân. Hôm sau anh mang tặng em một cặp găng tay xinh xắn màu trắng.

Ngày... tháng... năm...

Em kể cho anh nghe em có linh cảm không tốt, em rất sợ mất anh ấy, dạo này anh ấy ít liên lạc với em. Em sợ mình sẽ không sống nổi nếu xa anh ấy. Em sợ cảm giác phải lủi thủi một mình. Anh kéo em ra ngoài chơi và nặn cho em một con người tuyết màu trắng thật là cao.

Ngày... tháng... năm...

Đã hai năm kể từ ngày em quen anh ấy. Đêm Giáng sinh em lại đợi, và anh ấy lại không tới. Anh mang cho em con gấu bông trắng như tuyết với dòng chữ "Hug me" trên ngực làm quà Giáng sinh. Anh bảo mình nên ra ngoài ăn tối. Em chạy ra khỏi tiệm ăn khi em thấy anh ấy đang vuốt má một cô bé khác. Em biết có lẽ sẽ có một ngày em mất anh ấy, nhưng em không nghĩ nó lại đến sớm như vậy. Em vừa đi vừa khóc mặc kệ anh phải năn nỉ an ủi em. Em nhớ mình đã đi như vậy rất lâu. Em nhớ mình đi theo đường mòn dẫn vào rừng. Em biết nó rất nguy hiểm, nhưng em vẫn đi. Em giận mình và giận tất cả mọi người. Em nhớ anh cởi cái áo khoác màu trắng và choàng nó vào người em. Em nhớ anh nói rằng em phải mạnh mẽ lên và không được hối hận về tất cả những gì đã xảy ra.

Ngày... tháng... năm...

Người ta đã tìm thấy em và anh dưới lớp tuyết dầy. Trên mình em là chiếc áo khoác trắng. Khi em tỉnh lại thì anh đã đi rất xa rồi. Em đã rất yêu tuyết trắng và mùa đông lãng mạn. Em không nghĩ tuyết sẽ mang anh đi. Em sẽ tiếp tục sống nhưng giá mà em không đi bộ vào khu rừng đêm Giáng sinh năm đó.

Em không còn yêu mùa đông và những hoa hồng trắng, màu trắng luôn làm em nhớ anh. (st)

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Thầm lặng.. Giáng sinh về !!

Sáng nay... giáng sinh sắp về và mùa xuân đang đến. Thật gần... Lại thêm một tuổi mới. 25, tuổi đã có thể gọi là trưởng thành và chính chắn hơn chưa nhỉ? Có thể có và cũng có thể là không. Mọi điều đều có thể và không thể. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, tâm hồn đã bình lặng và yên ổn hơn sau những gì đã xảy ra. Dẫu giáng sinh hay mùa xuân đến, cũng vẫn chỉ một mình...

Những buổi sớm nay trời đã bắt đầu trở lạnh. Sáng mở mắt như con mèo lười chẳng muốn thoát khỏi tấm chăn ấm. Chuông báo thức reo, tắt, lại lim dim, mơ màng. Ước gì hôm nay là ngày chủ nhật. Nhưng rồi cũng phải dậy, tung người ra khỏi chăn, chuẩn bị đi làm, chào một ngày mới.
Không khí lạnh tràn khắp... Giáng sinh sắp về rồi.
Đêm, ngồi bên bạn, bên ly cà phê đen sóng sánh, nhìn từng giọt tí tách nhỏ xuống phin, những giọt mưa ngoài trời bay bay, lạnh cóng, lạnh đến run người. Ước gì có chiếc áo khoác ai đó khẽ choàng vào người, có bàn tay siết chặt, có lẽ sẽ không còn rét nữa, dù ngoài trời mưa vẫn bay bay. Nhưng không, bên cạnh, vẫn chỉ mình bạn, không một ai khác. Có lẽ họ cũng đang lạnh và đang ước mơ về một điều xa xăm nào đó...

Sáng nay... Trời vẫn lạnh nhưng không muốn bước ra đường với chiếc áo khoác. Vẫn chiếc váy ngắn, chiếc áo thun mỏng, phóng xe đi làm, chợt nhớ đến đồng nghiệp, người vẫn mỗi sáng chạy sang chở đi làm rồi 2 đứa cứ ríu rít đủ thứ chuyện. Nhưng giờ, bạn đã đi rồi...Thế là một mình, loay hoay với chiếc váy, leo lên xe, thật khó. Vì trước giờ, mỗi khi mặc váy, vẫn có bạn, đưa đi, chở về. Chợt nhớ nhiều...

Sáng nay... Đường phố đã bắt đầu trang hoàng cây thông, ông già tuyết, thấy ko khí thật rộn ràng, ấm áp, mặc cái lạnh vẫn đang len lỏi xung quanh. Giáng sinh sắp về, mặc dù vẫn còn gần tháng tháng nữa. Thời khắc giao mùa. Hình như thấy lòng cũng thanh thản, bình yên hơn...

Những buổi sớm nay trời đã bắt đầu trở lạnh. Sáng mở mắt như con mèo lười chẳng muốn thoát khỏi tấm chăn ấm. Chuông báo thức reo, tắt, lại lim dim, mơ màng. Ước gì hôm nay là ngày chủ nhật. Nhưng rồi cũng phải dậy, tung người ra khỏi chăn, chuẩn bị đi làm, chào một ngày mới.
Không khí lạnh tràn khắp... Giáng sinh sắp về rồi.
Đêm, ngồi bên bạn, bên ly cà phê đen sóng sánh, nhìn từng giọt tí tách nhỏ xuống phin, những giọt mưa ngoài trời bay bay, lạnh cóng, lạnh đến run người. Ước gì có chiếc áo khoác ai đó khẽ choàng vào người, có bàn tay siết chặt, có lẽ sẽ không còn rét nữa, dù ngoài trời mưa vẫn bay bay. Nhưng không, bên cạnh, vẫn chỉ mình bạn, không một ai khác. Có lẽ họ cũng đang lạnh và đang ước mơ về một điều xa xăm nào đó...

Sáng nay... Trời vẫn lạnh nhưng không muốn bước ra đường với chiếc áo khoác. Vẫn chiếc váy ngắn, chiếc áo thun mỏng, phóng xe đi làm, chợt nhớ đến đồng nghiệp, người vẫn mỗi sáng chạy sang chở đi làm rồi 2 đứa cứ ríu rít đủ thứ chuyện. Nhưng giờ, bạn đã đi rồi...Thế là một mình, loay hoay với chiếc váy, leo lên xe, thật khó. Vì trước giờ, mỗi khi mặc váy, vẫn có bạn, đưa đi, chở về. Chợt nhớ nhiều...

Sáng nay... Đường phố đã bắt đầu trang hoàng cây thông, ông già tuyết, thấy ko khí thật rộn ràng, ấm áp, mặc cái lạnh vẫn đang len lỏi xung quanh. Giáng sinh sắp về, mặc dù vẫn còn gần tháng tháng nữa. Thời khắc giao mùa. Hình như thấy lòng cũng thanh thản, bình yên hơn... (st)

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Lời nói chẳng mất tiền mua..

Ngày mai có thể sẽ không bao giờ đến. Hãy cho và nhận những gì bạn có trong ngày hôm nay..
Người ta kể rằng khi thượng đế thấy Adam một mình, cô đơn quá, lúc anh ta đang ngủ say, ông đã lấy cái xương sườn của anh và tạo ra nàng Eve. Từ đó về sau, mỗi người đàn ông trên thế gian này đều thiếu đi một cái xương sườn và họ luôn đi tìm kiếm cái xương sườn bị thất lạc ấy của mình. Chỉ khi nào bạn tìm thấy người phụ nữ của cuộc đời mình thì lúc ấy cảm giác nhức nhối, thiếu sót trong tim mới không còn nữa.

Sau đám cưới, cặp tình nhân này đã có một cuộc sống thật ngọt ngào và hạnh phúc... nhưng chỉ trong một thời gian.

Đôi vợ chồng trẻ bắt đầu có những rạn nứt... do những lo toan bộn bề của cuộc sống và họ cảm thấy, chẳng bao giờ được yên ổn bởi những khó khăn hằng ngày đang diễn ra, cuộc sống của họ giờ đây đã trở nên quá trần tục.

Tất cả những thách thức họ gặp phải đều bắt nguồn từ những sự thật phũ phàng mà cuộc sống đem đến. Nó đẩy những ước mơ và tình yêu của họ ra xa. Vợ chồng bắt đầu có những trận cãi nhau và mỗi trận cãi nhau càng ngày càng dữ dội.

Một lần, sau trận "cơm không lành canh không ngọt" ấy, cô vợ khóc và chạy ra khỏi nhà, đứng bên kia đường cô hét to lên: "Anh không còn yêu em nữa".

Người chồng ghét cay ghét đắng cái giọng điệu trẻ con ấy, bốc đồng và vặn vẹo lại: "Có lẽ đó là sai lầm của chúng ta, em chưa bao giờ là cái xương sườn thất lạc của anh cả".

Ngay lập tức, nàng lặng người đi và đứng đó một hồi lâu. Còn chàng thì lại hối tiếc những lời mà mình thốt ra, nó như ly nước đã đổ đi, không thể lấy lại được. Với những giọt nước mắt lăn dài trên má, nàng quay về nhà gói gém hành trang và quyết định chia tay.

Trước khi rời khỏi nhà, nàng đã nói: "Nếu em thực sự không phải là tình yêu trong tim anh thì hãy để em đi, đây là cách ít đau khổ nhất. Chúng ta hãy trả tự do cho nhau và hãy tìm kiếm một nửa thích hợp của mình".

5 năm trôi qua...

Chàng trai không kết hôn mà vẫn âm thầm quan tâm, tìm hiểu về cuộc sống của vợ mình. Cô ấy đã rời khỏi quê hương và cũng đã quay trở lại. Cô kết hôn với một người nước ngoài và cũng đã ly dị. Chàng trai cảm thấy rất đau khổ vì sao nàng lại không chờ đợi mình.

Trong bóng tối, một mình với khói thuốc, anh cảm thấy nhức nhối trong tim. Anh đã không thể tự mình đi thú nhận rằng anh đang nhớ đến cô.

Một ngày, cuối cùng họ cũng gặp nhau. Tại sân bay, nơi đã diễn ra cảnh sum họp rồi lại chia tay của đôi vợ chồng cũ. Lúc đó, anh chuẩn bị đi công tác xa, còn cô thì đứng đợi một mình trước phòng chờ. Gặp anh, cô đã nở một nụ cười êm ái.

Chàng: Em khỏe không?
Nàng: Anh thì sao? Đã tìm được cái xương sườn thất lạc của mình chưa?
Chàng: Chưa.
Nàng: Em sẽ bay đến New York ở chuyến bay kế tiếp.
Chàng: Anh sẽ trở về trong 2 tuần. Gọi cho anh khi em quay về nhé. Em biết số phone của anh mà. Không có gì thay đổi cả. Tạm biệt!

Một tuần sau, anh kinh hoàng khi nghe về cái chết của cô. Cô đã đi một chuyến bay định mệnh. Đau khổ tột cùng...

Đêm đến, anh lại hút thuốc. Cũng giống như lần trước, anh thấy đau nhói trong tim. Cuối cùng anh đã nhận ra rằng: Cô chính là cái xương sườn còn sót của mà anh đã bất cẩn làm vỡ mất.

Đôi khi, người ta hay thốt ra những lời mà mình cảm thấy rất hối tiếc. Hầu hết những lời nói ấy thường gây ra sự bất hạnh và đau khổ. Và 99% làm cho người mình yêu phải thất vọng thậm chí chúng ta luôn nhủ mình rằng: Suy nghĩ thật kỹ trước khi nói. Thật không dễ thực hành chút nào.

Những sự việc xảy ra mỗi ngày, có nhiều trường hợp vượt ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Hãy quý trọng mỗi khoảnh khắc và mỗi con người trong cuộc sống. (st)
Popular Acne Treatments