Những buổi sớm nay trời đã bắt đầu trở lạnh. Sáng mở mắt như con mèo lười chẳng muốn thoát khỏi tấm chăn ấm. Chuông báo thức reo, tắt, lại lim dim, mơ màng. Ước gì hôm nay là ngày chủ nhật. Nhưng rồi cũng phải dậy, tung người ra khỏi chăn, chuẩn bị đi làm, chào một ngày mới.
Không khí lạnh tràn khắp... Giáng sinh sắp về rồi.
Đêm, ngồi bên bạn, bên ly cà phê đen sóng sánh, nhìn từng giọt tí tách nhỏ xuống phin, những giọt mưa ngoài trời bay bay, lạnh cóng, lạnh đến run người. Ước gì có chiếc áo khoác ai đó khẽ choàng vào người, có bàn tay siết chặt, có lẽ sẽ không còn rét nữa, dù ngoài trời mưa vẫn bay bay. Nhưng không, bên cạnh, vẫn chỉ mình bạn, không một ai khác. Có lẽ họ cũng đang lạnh và đang ước mơ về một điều xa xăm nào đó...
Sáng nay... Trời vẫn lạnh nhưng không muốn bước ra đường với chiếc áo khoác. Vẫn chiếc váy ngắn, chiếc áo thun mỏng, phóng xe đi làm, chợt nhớ đến đồng nghiệp, người vẫn mỗi sáng chạy sang chở đi làm rồi 2 đứa cứ ríu rít đủ thứ chuyện. Nhưng giờ, bạn đã đi rồi...Thế là một mình, loay hoay với chiếc váy, leo lên xe, thật khó. Vì trước giờ, mỗi khi mặc váy, vẫn có bạn, đưa đi, chở về. Chợt nhớ nhiều...
Sáng nay... Đường phố đã bắt đầu trang hoàng cây thông, ông già tuyết, thấy ko khí thật rộn ràng, ấm áp, mặc cái lạnh vẫn đang len lỏi xung quanh. Giáng sinh sắp về, mặc dù vẫn còn gần tháng tháng nữa. Thời khắc giao mùa. Hình như thấy lòng cũng thanh thản, bình yên hơn...

Những buổi sớm nay trời đã bắt đầu trở lạnh. Sáng mở mắt như con mèo lười chẳng muốn thoát khỏi tấm chăn ấm. Chuông báo thức reo, tắt, lại lim dim, mơ màng. Ước gì hôm nay là ngày chủ nhật. Nhưng rồi cũng phải dậy, tung người ra khỏi chăn, chuẩn bị đi làm, chào một ngày mới.
Không khí lạnh tràn khắp... Giáng sinh sắp về rồi.
Đêm, ngồi bên bạn, bên ly cà phê đen sóng sánh, nhìn từng giọt tí tách nhỏ xuống phin, những giọt mưa ngoài trời bay bay, lạnh cóng, lạnh đến run người. Ước gì có chiếc áo khoác ai đó khẽ choàng vào người, có bàn tay siết chặt, có lẽ sẽ không còn rét nữa, dù ngoài trời mưa vẫn bay bay. Nhưng không, bên cạnh, vẫn chỉ mình bạn, không một ai khác. Có lẽ họ cũng đang lạnh và đang ước mơ về một điều xa xăm nào đó...
Sáng nay... Trời vẫn lạnh nhưng không muốn bước ra đường với chiếc áo khoác. Vẫn chiếc váy ngắn, chiếc áo thun mỏng, phóng xe đi làm, chợt nhớ đến đồng nghiệp, người vẫn mỗi sáng chạy sang chở đi làm rồi 2 đứa cứ ríu rít đủ thứ chuyện. Nhưng giờ, bạn đã đi rồi...Thế là một mình, loay hoay với chiếc váy, leo lên xe, thật khó. Vì trước giờ, mỗi khi mặc váy, vẫn có bạn, đưa đi, chở về. Chợt nhớ nhiều...
Sáng nay... Đường phố đã bắt đầu trang hoàng cây thông, ông già tuyết, thấy ko khí thật rộn ràng, ấm áp, mặc cái lạnh vẫn đang len lỏi xung quanh. Giáng sinh sắp về, mặc dù vẫn còn gần tháng tháng nữa. Thời khắc giao mùa. Hình như thấy lòng cũng thanh thản, bình yên hơn... (st)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét