Thứ tư, ngày 24 tháng mười hai năm 2008

Nhật ký

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay được về sớm, em vội vã chạy ra chợ mua thức ăn để kịp làm bữa tối. Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày em và anh ấy quen nhau. Anh ấy đã không đến. Anh ấy bảo công việc quá bận rộn vào những ngày cuối năm. Em cảm thấy hơi buồn, dù sao, em cũng thông càm cho anh ấy. Nhưng bữa tối của em cũng không uổng phí. Anh đã ăn mọi thứ em nấu một cách ngon lành.

Ngày... tháng... năm...

Em hỏi anh tại sao anh ấy không thích nắm tay em. Nhất là khi đi dạo ở chỗ đông người dù tụi em quen nhau đã lâu rồi. Em phải làm sao để anh ấy cảm thấy tự hào về em? Con trai sao lạ quá. Em kế cho anh nghe tay em luôn lạnh cóng vào mùa đông. Em cảm thấy tủi thân. Hôm sau anh mang tặng em một cặp găng tay xinh xắn màu trắng.

Ngày... tháng... năm...

Em kể cho anh nghe em có linh cảm không tốt, em rất sợ mất anh ấy, dạo này anh ấy ít liên lạc với em. Em sợ mình sẽ không sống nổi nếu xa anh ấy. Em sợ cảm giác phải lủi thủi một mình. Anh kéo em ra ngoài chơi và nặn cho em một con người tuyết màu trắng thật là cao.

Ngày... tháng... năm...

Đã hai năm kể từ ngày em quen anh ấy. Đêm Giáng sinh em lại đợi, và anh ấy lại không tới. Anh mang cho em con gấu bông trắng như tuyết với dòng chữ "Hug me" trên ngực làm quà Giáng sinh. Anh bảo mình nên ra ngoài ăn tối. Em chạy ra khỏi tiệm ăn khi em thấy anh ấy đang vuốt má một cô bé khác. Em biết có lẽ sẽ có một ngày em mất anh ấy, nhưng em không nghĩ nó lại đến sớm như vậy. Em vừa đi vừa khóc mặc kệ anh phải năn nỉ an ủi em. Em nhớ mình đã đi như vậy rất lâu. Em nhớ mình đi theo đường mòn dẫn vào rừng. Em biết nó rất nguy hiểm, nhưng em vẫn đi. Em giận mình và giận tất cả mọi người. Em nhớ anh cởi cái áo khoác màu trắng và choàng nó vào người em. Em nhớ anh nói rằng em phải mạnh mẽ lên và không được hối hận về tất cả những gì đã xảy ra.

Ngày... tháng... năm...

Người ta đã tìm thấy em và anh dưới lớp tuyết dầy. Trên mình em là chiếc áo khoác trắng. Khi em tỉnh lại thì anh đã đi rất xa rồi. Em đã rất yêu tuyết trắng và mùa đông lãng mạn. Em không nghĩ tuyết sẽ mang anh đi. Em sẽ tiếp tục sống nhưng giá mà em không đi bộ vào khu rừng đêm Giáng sinh năm đó.

Em không còn yêu mùa đông và những hoa hồng trắng, màu trắng luôn làm em nhớ anh. (st)

Thứ hai, ngày 08 tháng mười hai năm 2008

Thầm lặng.. Giáng sinh về !!

Sáng nay... giáng sinh sắp về và mùa xuân đang đến. Thật gần... Lại thêm một tuổi mới. 25, tuổi đã có thể gọi là trưởng thành và chính chắn hơn chưa nhỉ? Có thể có và cũng có thể là không. Mọi điều đều có thể và không thể. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, tâm hồn đã bình lặng và yên ổn hơn sau những gì đã xảy ra. Dẫu giáng sinh hay mùa xuân đến, cũng vẫn chỉ một mình...

Những buổi sớm nay trời đã bắt đầu trở lạnh. Sáng mở mắt như con mèo lười chẳng muốn thoát khỏi tấm chăn ấm. Chuông báo thức reo, tắt, lại lim dim, mơ màng. Ước gì hôm nay là ngày chủ nhật. Nhưng rồi cũng phải dậy, tung người ra khỏi chăn, chuẩn bị đi làm, chào một ngày mới.
Không khí lạnh tràn khắp... Giáng sinh sắp về rồi.
Đêm, ngồi bên bạn, bên ly cà phê đen sóng sánh, nhìn từng giọt tí tách nhỏ xuống phin, những giọt mưa ngoài trời bay bay, lạnh cóng, lạnh đến run người. Ước gì có chiếc áo khoác ai đó khẽ choàng vào người, có bàn tay siết chặt, có lẽ sẽ không còn rét nữa, dù ngoài trời mưa vẫn bay bay. Nhưng không, bên cạnh, vẫn chỉ mình bạn, không một ai khác. Có lẽ họ cũng đang lạnh và đang ước mơ về một điều xa xăm nào đó...

Sáng nay... Trời vẫn lạnh nhưng không muốn bước ra đường với chiếc áo khoác. Vẫn chiếc váy ngắn, chiếc áo thun mỏng, phóng xe đi làm, chợt nhớ đến đồng nghiệp, người vẫn mỗi sáng chạy sang chở đi làm rồi 2 đứa cứ ríu rít đủ thứ chuyện. Nhưng giờ, bạn đã đi rồi...Thế là một mình, loay hoay với chiếc váy, leo lên xe, thật khó. Vì trước giờ, mỗi khi mặc váy, vẫn có bạn, đưa đi, chở về. Chợt nhớ nhiều...

Sáng nay... Đường phố đã bắt đầu trang hoàng cây thông, ông già tuyết, thấy ko khí thật rộn ràng, ấm áp, mặc cái lạnh vẫn đang len lỏi xung quanh. Giáng sinh sắp về, mặc dù vẫn còn gần tháng tháng nữa. Thời khắc giao mùa. Hình như thấy lòng cũng thanh thản, bình yên hơn...

Những buổi sớm nay trời đã bắt đầu trở lạnh. Sáng mở mắt như con mèo lười chẳng muốn thoát khỏi tấm chăn ấm. Chuông báo thức reo, tắt, lại lim dim, mơ màng. Ước gì hôm nay là ngày chủ nhật. Nhưng rồi cũng phải dậy, tung người ra khỏi chăn, chuẩn bị đi làm, chào một ngày mới.
Không khí lạnh tràn khắp... Giáng sinh sắp về rồi.
Đêm, ngồi bên bạn, bên ly cà phê đen sóng sánh, nhìn từng giọt tí tách nhỏ xuống phin, những giọt mưa ngoài trời bay bay, lạnh cóng, lạnh đến run người. Ước gì có chiếc áo khoác ai đó khẽ choàng vào người, có bàn tay siết chặt, có lẽ sẽ không còn rét nữa, dù ngoài trời mưa vẫn bay bay. Nhưng không, bên cạnh, vẫn chỉ mình bạn, không một ai khác. Có lẽ họ cũng đang lạnh và đang ước mơ về một điều xa xăm nào đó...

Sáng nay... Trời vẫn lạnh nhưng không muốn bước ra đường với chiếc áo khoác. Vẫn chiếc váy ngắn, chiếc áo thun mỏng, phóng xe đi làm, chợt nhớ đến đồng nghiệp, người vẫn mỗi sáng chạy sang chở đi làm rồi 2 đứa cứ ríu rít đủ thứ chuyện. Nhưng giờ, bạn đã đi rồi...Thế là một mình, loay hoay với chiếc váy, leo lên xe, thật khó. Vì trước giờ, mỗi khi mặc váy, vẫn có bạn, đưa đi, chở về. Chợt nhớ nhiều...

Sáng nay... Đường phố đã bắt đầu trang hoàng cây thông, ông già tuyết, thấy ko khí thật rộn ràng, ấm áp, mặc cái lạnh vẫn đang len lỏi xung quanh. Giáng sinh sắp về, mặc dù vẫn còn gần tháng tháng nữa. Thời khắc giao mùa. Hình như thấy lòng cũng thanh thản, bình yên hơn... (st)